"Thôi bỏ đi, bỏ đi." Tôn Thông xua tay, làm ra vẻ độ lượng: "Năm cân thì năm cân, lão phu cũng không làm khó một kẻ tiểu bối như ngươi nữa, mang rượu tới đây."
Kế Duyên mang vẻ mặt như đưa đám, từ trong túi trữ vật móc ra một chiếc bình ngọc tinh xảo.
Chiếc bình ngọc kia toàn thân trắng muốt óng ánh, trên thân điêu khắc vân mây cổ phác, vừa nhìn đã biết không phải phàm phẩm.
Hắn nâng bình ngọc bằng cả hai tay, lúc đưa tới trước mặt lão mười ngón tay vẫn còn khẽ run rẩy.




